Du lịch - Công tác
Thuỵ Sĩ - Giấc mơ đẹp Montreux

Thụy Sĩ là một nước nhỏ bé nhưng có nhiều nơi để thăm viếng như bất cứ một nước nào rộng lớn ở châu Âu. Đơn giản vì hình như ở đâu cũng có một vẻ duyên dáng riêng: một hồn phố lạ, một góc hồ tĩnh lặng, một ngôi làng trên núi…

Thụy Sĩ có một nền công nghiệp du lịch rất chuyên nghiệp và phát triển, thu hút đến mười phần trăm tổng số lao động của đất nước. Mỗi năm, đất nước này đón đến mười triệu khách du lịch. Khách đa phần đến Thụy Sĩ để trượt tuyết, họ tiêu tiền vào môn thể thao hấp dẫn này, khiến hàng chục khu nghỉ mát trên dãy núi Alps luôn tấp nập. Và lẽ dĩ nhiên, Thụy Sĩ là thủ đô của môn trượt tuyết trên thế giới.

Có những khu nghỉ trên núi sang trọng và đắt tiền đến mức chỉ dành cho giới hoàng gia và tỉ phú. Ngoài dãy núi Alps với các điểm trượt tuyết, những thành phố ven hồ Léman như Genève, Lausanne, Lucerne, Vevey, Montreux… cũng là những điểm du lịch rất hấp dẫn.

Thành phố âm nhạc và cái nôi của ngành du lịch

 

Hồ Léman đẹp như tranh

Montreux là một thành phố nhỏ, nằm bên hồ Léman lãng mạn và rặng núi Dents-du-Midi xinh đẹp. Một địa điểm tuyệt vời với đầy đủ hồ, núi, hoa và bầu trời xanh trong vắt. Nơi có nhiều thắng cảnh độc đáo mà đã một lần ghé qua, không ai có thể dễ dàng quên.

Tôi đến Montreux tham dự tuần lễ triển lãm nghệ thuật nằm trong tòa nhà Trung tâm Hội nghị và Triển lãm. Một người bạn Thụy Sĩ có vài tác phẩm trưng bày tại đây đã gửi thư mời. Tòa nhà quả xứng với tên gọi, nơi có thể tổ chức các buổi hội nghị và triển lãm quốc tế một cách chuyên nghiệp nhất và là một trong những địa chỉ đáng tự hào của Montreux. Tòa nhà bằng kính trong suốt, được xây từ năm 1974, nằm hướng thẳng ra hồ Léman.

Từ khi xây dựng đến nay, tòa nhà liên tục được mở rộng và cuối cùng giữ nguyên diện tích vào năm 1993 sau khi khánh thành phòng hòa âm Igor Stravinski. Kể từ khi có phòng hòa âm này, thành phố được cả thế giới biết đến nhờ festival quốc tế nhạc Jazz Montreux tổ chức vào tháng Bảy hàng năm.

Ngoài festival Jazz, Montreux còn được mệnh danh là thành phố âm nhạc với các lễ hội như festival Âm nhạc Quốc tế (mang tính cổ điển), festival Hoa Hồng Vàng (mang tính dân gian)… Montreux còn là nơi các tín đồ nhạc rock tìm đến để viếng tượng của ca sĩ nhạc rock người Anh Freddie Mercury, chết vì bệnh AIDS. Người dân dành hẳn một ngày cuối tuần trong tuần đầu tiên của tháng 9 để tưởng nhớ Freddie Mercury, chàng ca sĩ tài hoa vắn mệnh.

Sau khi xem triển lãm ở Trung tâm Hội nghị và Triển lãm, tôi bách bộ đi tham quan các ngôi trường quốc tế danh tiếng đào tạo các chuyên viên khách sạn. Trong số đó có trường Glion, H.I.M và S.H.M.S. Ba ngôi trường này tự hào được bình chọn là nơi đào tạo ngành khách sạn tốt nhất ở Thụy Sĩ. Vì thế, thật dễ hiểu khi ở Montreux, bạn có thể bắt gặp rất nhiều người đến từ khắp nơi trên thế giới, vóc dáng trẻ đẹp, lịch thiệp, thân thiện. Họ là một trong hai ngàn du học sinh quốc tế đến Montreux học về du lịch và khách sạn.

Kè hoa và thủy tiên vàng

Hoa thuỷ tiên, biểu tượng của Montreux

Đã đến Montreux, không thể không nhắc đến bờ kè bao quanh hồ Léman rực hoa. Bờ kè này được đặt tên là “Kè hoa”, và giống như tên gọi, bờ kè kéo dài từ trung tâm thành phố đến khu Territet tràn ngập các loài hoa được trồng tỉa công phu, lúc nào cũng tỏa một mùi hương thơm dịu, quyến rũ, mộng mơ. Đặc biệt hoa thủy tiên (narcisus) được xem là biểu tượng của Montreux. Chắc trên thế giới này không có nơi nào đi dạo lãng mạn như dọc theo kè hoa này.

Những bông hoa khoe sắc bên mặt hồ lung linh, xa xa là dãy núi Dents-du-Midi trải dài, xanh rờn ngút mắt, thỉnh thoảng vài chiếc tàu mang cờ Thụy Sĩ lướt ngang, những con chim chao lượn vờn quanh, khiến ai cũng mong cho thời gian đừng trôi nữa. Đặc biệt, trong ráng chiều đỏ sậm buổi hoàng hôn, khi dãy núi Dents-du-Midi trở nên sẫm lại và mặt nước hồ Léman không còn trong vắt, bức tượng của Freddie Mercury với một tay vung lên trông thật kiêu hãnh, nhưng đơn độc và buồn bã. Như cuộc đời nhiều vinh quang nhưng cũng lắm bi kịch của chàng.

Montreux rất nhỏ bé và kè hoa dọc theo hồ Léman chính là linh hồn của thành phố. Từ kè hoa này, bạn nhìn thấy tất cả những vẻ đẹp độc đáo. Rặng Dents-du-Midi là một ví dụ. Rặng núi này thuộc dãy Alps, nhánh Chablais Alps về phía Đông. Tên “Dents-du-Midi” của dãy núi rất tượng hình, tiếng Pháp có nghĩa là “Những cái răng của miền Nam”.

Vì sao lại gọi là “những cái răng”? Thật đơn giản, dãy núi là một chuỗi gồm bảy ngọn núi mọc cao chót vót, nhọn hoắt, chĩa thẳng lên trời, trông “dữ dằn” như những chiếc răng nanh. Mặc dù thế, Dents-du-Midi chỉ thách thức những tay chuyên nghiệp thích leo núi, còn đối với mọi người, dãy “răng” này đẹp tuyệt vời, trông hùng dũng mà điệu đà, không khác gì một thiếu nữ con nhà võ.

Và cô nàng “Dents-du-Midi” sẽ kém lung linh nếu anh chàng Léman không làm nhiệm vụ phản chiếu ánh nhìn khi nàng duyên dáng soi bóng xuống mặt hồ xanh xanh. Thụy Sĩ là đất nước của núi và hồ. Có cơ man nào là núi và vô vàn là hồ. Thế nhưng Montreux là nơi chiếm trọn rặng núi xinh xắn nhất và hồ nước nổi tiếng nhất. Léman là niềm tự hào của người Thụy Sĩ dù suy cho cùng, hồ này không phải là tài sản riêng của họ. Một bên hồ Léman thuộc Pháp. Nhưng có lẽ thấy người láng giềng mê Léman quá, nên người Pháp cũng chẳng cần giành giựt. Vì thế, nhắc đến hồ Léman, thế giới chỉ nhắc đến Thụy Sĩ. Hồ đẹp, lại được các thành phố nổi tiếng nằm xung quanh (như Genève, Lausanne, Nyon…) nhưng chỉ ở tại Montreux, người ta mới thấy Léman độc đáo nhất.

Lâu đài Chillon

Lâu đài Chillon nhìn từ xa

Montreux còn một điểm đến tuyệt vời nữa: lâu đài Chillon nằm bên hồ Léman tuyệt đẹp. Lâu đài nằm giữa một bên là hồ, một bên là núi, cảnh trí vô cùng độc đáo. Lâu đài Chillon nổi tiếng không thua gì lâu đài Chenonceau ở thung lũng sông Loire của Pháp và hàng năm thu hút hơn ba trăm ngàn du khách từ khắp nơi. Lâu đài có hình vòm, cao 110 mét và rộng 50 mét, được xây dựng trên một tảng đá khổng lồ hình bầu dục nằm bên hồ Léman. Từ cuối thế kỷ thứ XVIII, lâu đài đã là một điểm đến của những văn sĩ trường phái lãng mạn. Từ Jean-Jacques Rousseau cho đến Victor Hugo, Alexandre Dumas, Gustave Flaubert hay Lord Byron, lâu đài Chillon luôn có cách hấp dẫn giới văn nghệ sĩ trên thế giới do địa thế độc đáo của mình. Chúng tôi được một người quen dắt đi thăm lâu đài Chillon và cắt nghĩa rất tường tận từng viên gạch nhỏ. Ông này vốn được chọn lựa (trong rất nhiều những nhà khảo cổ học ở châu Âu) để trùng tu lâu đài, nên có thể nói Chillon như nhà của ông vậy.

Để trùng tu lâu đài theo một cách chuyên nghiệp nhất, đích thân những vị tiến sĩ, những nhà khảo cổ phải làm công việc của một thợ hồ, thợ nề và thợ mộc. Họ tự tay chọn chất liệu, tỉ mỉ ngồi ghép từng viên gạch men nhỏ xíu, trộn hồ và xây cất. Họ phải luôn xóa dấu vết của việc sửa chữa và “ngụy trang” sao cho mọi thứ trông cổ kính như thời mới xây. Lâu đài Chillon không phải là lâu đài rỗng ruột như phần nhiều những lâu đài khác ở châu Âu. Bên trong lâu đài, các phòng được trang bị đầy đủ, từ phòng ngủ, phòng ăn, phòng đọc sách, phòng vũ khí cho tới… phòng tắm và WC. Mọi thứ đều tôn trọng thời gian, có nghĩa là trông cổ kính, xưa cũ và hầu như không có vật dụng gì của cuộc sống hiện đại. Những chiếc giường nhỏ xíu như thể người xưa thấp bé lắm, bàn ăn cũng thấp và trần nhà không mấy cao ráo. Các bức chân dung nhìn buồn bã vì chẳng thấy ai cười. Ông tiến sĩ khảo cổ học giải thích rằng ngày xưa chưa có kem đánh răng nên các bậc vua chúa tuy sang trọng nhưng cũng không biết đánh răng và họ thường bị… sún. Vì thế họ không dám cười khi được vẽ chân dung. Không biết ông có nói nghiêm túc không, nhưng nhìn mặt ông thì chẳng thấy chút gì là đùa cợt.

Lâu đài Chillon nằm bên hồ Léman tuyệt đẹp

Nếu thời gian quay ngược, được sống trong khung cảnh lâu đài Chillon của thế kỷ XVIII, hẳn ai cũng thấy là chẳng dễ chịu gì. Vì đẹp thì có đẹp, sang thì thật sang, nhưng không tiện nghi và thoải mái đối với người của thời hiện đại. Thích nhất là được đứng trong một căn phòng ngủ, cửa sổ bằng đá, nhìn ra hồ Léman và dãy núi Dents-du-Midi, nghe nước vỗ nhè nhẹ vào chân lâu đài. Tưởng tượng ra thời của những ông hoàng bà chúa, các cô tiểu thư hay chống cằm ngồi tựa cửa sổ thế này. Với cảnh trí lãng mạn, hẳn trong lòng các cô có nhiều “tâm sự” lắm thay. Một ngày nào đó, một chiếc thuyền đến neo xa xa, một chàng trai tuấn tú chèo xuồng nhỏ một mình tiến sát vào cửa sổ, và sẽ là một lời tỏ tình tha thiết…

Tôi thì không còn mơ được gặp những chàng trai đẹp mã, chẳng hoàng tử cũng không thèm hiệp sĩ. Chỉ hy vọng một ngày, mình sẽ có dịp quay lại Montreux, sẽ đi dạo ở kè hoa, ngắm núi xanh xanh phản chiếu xuống hồ. Đó là giấc mơ đẹp nhất!

Theo DƯƠNG THỤY PHƯƠNG KHANH
Doanh nhân Sài Gòn Cuối tuần

Quảng cáo